LOGO CỦA WEBSITE NÀY

Trang nhà > Quan niệm > Quyền lực > Chính quyền điện tử thành công ở Singapore

Chính quyền điện tử thành công ở Singapore

Thứ Tư 9, Tháng Mười Hai 2009

Singapore đã quản lý như thế nào để đạt được hiệu quả cao nhất từ các dịch vụ công giao dịch trực tuyến?

Sự phát triển nhanh chóng của công nghệ và sự phát minh ra internet đã tái xác định các kỳ vọng của công chúng đối với chính phủ và các dịch vụ công. Xuất phát từ các nhu cầu về một chính phủ phản hồi nhanh, các nhà lãnh đạo trong lĩnh vực công đã nỗ lực làm thế nào để sử dụng các công nghệ mới một cách tốt nhất trong việc cung cấp các dịch vụ cho công chúng. Sử dụng công nghệ của chính phủ, đặc biệt là các ứng dụng dựa trên nền trang web và internet, để cải thiện sự tiếp cận của công dân với các dịch vụ của chính phủ và tạo năng lực cho công dân thực hiện các giao dịch trực tuyến, được gọi là Chính quyền điện tử [9]. Bằng việc chuyển dịch các dịch vụ dựa trên giấy tờ và giao dịch trực tiếp theo truyền thống sang môi trường internet, chính quyền điện tử có tiềm năng cung cấp cho công dân cách thức nhanh nhất và thuận tiện nhất trong việc tiếp nhận các dịch vụ của chính phủ.

Nhưng chính quyền điện tử không phải là vấn đề đơn giản. Mặc dù các chính phủ đã háo hức trông đợi vào tương lai số từ giữa thập kỷ 90, những nỗ lực của họ trong việc biến tầm nhìn thành thực tế đã vướng phải vô số các thách thức. Trong một nghiên cứu chi tiết về 2.288 trang web ở 196 quốc gia, Trung tâm nghiên cứu thị trường thế giới đã phát hiện ra rằng chỉ có 8% các trang web này cung cấp các dịch vụ có thể được thực hiện trực tuyến, và chỉ có 6% cung cấp các dịch vụ tích hợp trên các cổng điện tử của họ [10]. Do vậy chính quyền điện tử đã không vươn tới được các tiềm năng thực của nó và vẫn trong gian đoạn sơ khởi. Hơn thế nữa, các báo cáo về kinh nghiệm phát triển chính quyền điện tử nêu rõ các nỗ lực mang tính lỏng lẻo về các ý tưởng, các dự án, và các liên minh. Triển khai chính quyền điện tử thành công đã trở thành một thách thức vô cùng lớn trong lĩnh vực công trên toàn thế giới.

Để làm rõ về cách thức vượt qua các trở ngại trong phát triển chính quyền điện tử, chúng tôi khảo sát câu chuyện thành công về chính quyền điện tử ở Singapore. Với tư cách là một quốc gia, Singapore đã có khả năng vốn hoá các lợi ích mang lại từ một hạ tầng công cộng khá nhỏ bé, đầy đủ thông tin và kết nối tốt. Quốc gia này có một chính phủ ổn định với cam kết dài hạn trong việc đảm bảo các lợi ích của công nghệ được tối đa hoá. Công dân điện tử - cổng điện tử chính phủ của Singapore, là “ví dụ phát triển nhất về cung cấp dịch vụ tích hợp trên thế giới” [2]. Hằng năm, nó đã tiết kiệm được khoảng 14,5 triệu đô la cho chính phủ Singapore và được xếp hạng thứ hai trong khảo sát về chính quyền điện tử năm 2001 của công ty Accenture [1].

Một quốc gia quy mô thành phố với dân số 4 triệu người và diện tích đất 640 km2, cộng hoà Singapore là một trong những quốc gia đầu tiên trên thế giới phát triển một phương thức tích hợp và gắn kết trong việc tin học hoá chính phủ. Được biết với mục tiêu rõ ràng về việc biến chuyển chính phủ thành một nhà khai thác đẳng cấp thế giới đối với CNTT, Chương trình tin học hoá dịch vụ dân sự (CSCP) được triển khai năm 1981. Bước đi của Singapore hướng tới chính quyền điện tử đã được xây dựng trên nền tảng vững chắc của CSCP xuyên suốt bốn làn sóng phát triển chính: Kế hoạch tin học hoá dịch vụ công từ năm 1981 tới năm 1985, Kế hoạch CNTT quốc gia từ năm 1986 tới năm 1991, Kế hoạch tổng thể CNTT 2000 từ năm 1992 tới năm 1999, và Infocomm 21 được triển khai năm 2000. Với việc tin học hoá chính phủ và phát triển kết nối điện tử giữa chính phủ và khối kinh doanh trong hai kế hoạch đầu tiên, các dịch vụ công đã được đưa lên internet lần đầu tiên vào giữa thập kỷ 90 và chính quyền điện tử tiến triển ổn định nhưng chậm từ thời gian này. Chỉ đến năm 2000 chính quyền điện tử, với tư cách là một trong các chương trình cốt yếu của Infocomm 21, mới chứng kiến sự phát triển tăng tốc. Hiện tại nó đang trong quá trình chuyển từ giai đoạn được gọi là Lan toả sang giai đoạn Chuyên biệt hoá. Theo khung phân chia chính quyền điện tử của Watson và Mundy [9], chúng tôi chia giai đoạn đối với quá trình phát triển chính quyền điện tử của Singapore thành – khởi tạo, lan toả và chuyên biệt hoá – và các hành động chính được thực hiện tại mỗi giai đoạn được trình bày trong hình vẽ trong trang này.

Giai đoạn khởi tạo

Chính phủ bắt đầu phát triển các trang web chính thức ở cuối giai đoạn IT2000, với mục tiêu phát triển Singapore thành một quốc đảo thông minh. Đến tháng 6 năm 1996, có trên 60 trang web phát tán thông tin do các ban Dịch vụ công và hành chính điều hành. Nhưng các trang web này được phát triển và sở hữu bởi các cơ quan riêng lẻ, do vậy chúng mang tính cục bộ và phân mảng. Một giao diện tích hợp về dịch vụ công được nhìn nhận vào năm 1997 và cổng điện tử Công dân điện tử một cửa được khai trương vào tháng tư năm 1999. Mặc dù vào thời điểm đó nó cung cấp một điểm truy cập và các dịch vụ được tổ chức theo các sự kiện trong cuộc sống của công dân chứ chưa phải các bộ và các cơ quan, nhiều dịch vụ Công dân điện tử chưa vượt qua mức phát tán thông tin và một số ít các dịch vụ điện tử cho phép giao dịch trực tuyến.


Điểm duy nhất tiếp cận với chính phủ

Công dân được trang bị thông tin

Các giao dịch thực hiện trên trang Web

(Khởi đầu)

Toàn bộ chính phủ là chính quyền điện tử

Quảng bá cho công chúng, soát xét và giao dịch trực tuyến

(Lan toả)

Quan hệ Một-tới-Một giữa chính phủ và công dân

Công dân có hồ sơ cá nhân cho tất cả các giao dịch trực tuyến

(Chuyên biệt hoá)

  • Xuất bản thông tin trực tuyến bởi từng cơ quan hành chính
  • Thiết lập cổng điện tử Công dân điện tử
  • Vén màn chương trình hành động
  • Ngân sách 1,5 tỷ đô la
  • Thành lập UB chính sách e-Gov, Ban hỗ trợ DN và POWER
  • Bộ Tài chính theo dõi và quản lý dự án e-gov tập trung
  • Xoá khoảng cách số
  • Kêu gọi các CQ hành chính trở thành Một CP
  • Chia sẻ kiến thức giữa các CQ hành chính
  • Phối hợp xuyên cắt đường bao giữa các CQ
  • Tích hợp CRM vào các dịch vụ điện tử

IT 2000 (1992 – 1999)

Infocomm 2000 (2000–2005)


Các giai đoạn và các hành động phát triển Chính quyền điện tử ở Singapore

Giai đoạn lan toả

Chính quyền điện tử phát triển tăng tốc ở Singapore từ năm 2000, bước vào giai đoạn lan toả một năm sau đó. Các vấn đề lớn gặp phải trong giai đoạn này bao gồm nhu cầu chuyển biến tư duy của các công chức, sự mơ hồ về các mục tiêu chính quyền điện tử trong các cơ quan hành chính, thiếu hụt về năng lực kỹ thuật và các nguồn lực tài chính, và vấn đề về khoảng cách số. Sự thành công của Singapore trong việc giải quyết các vấn đề này có thể có phần của tính lãnh đạo cương quyết thông qua chương trình hành động chiến lược, cung cấp sự ủng hộ mạnh, thực hiện theo phương pháp tập trung hoá về cấp vốn và hạ tầng, và các nỗ lực thu hẹp khoảng cách.

Chương trình hành động

Ngay sau khi khai trương Infocomm 21, chính phủ Singapore dành 6 tháng để thực hiện một nghiên cứu về các công chức ở các cấp khác nhau. Sự ban hành Chương trình hành động chính quyền điện tử được hình thành, xác định các định hướng lớn về triển khai công nghệ thông tin và truyền thông (CNTT&TT) (2000-2002)[6]. Vào tháng 6 năm 2000, phó thủ tướng và bộ trưởng bộ quốc phòng Tony Tan vén màn chương trình hành động và tầm nhìn “trở thành một chính quyền điện tử đi đầu trong việc phục vụ quốc gia trong một nền kinh tế số.” Chương trình vạch ra năm động lực chiến lược: tái phát minh chính phủ, cung cấp các dịch vụ điện tử tích hợp, mang tính tích cực và phản hồi, sử dụng CNTT&TT để xây dựng các năng lực và khả năng, và sáng tạo với CNTT&TT. Chương trình hành động cũng cung cấp cho các cơ quan hành chính các nguyên tắc chỉ dẫn cụ thể để thực hiện việc phát triển chính quyền điện tử.

Sự ủng hộ mạnh mẽ

Để đảm bảo các mục tiêu của Chương trình hành động chính quyền điện tử được hiện thực hoá, chính phủ đã giành riêng khoản ngân sách 923 triệu đô la cho các năm từ 2000 đến 2003. Khoản đầu tư này tập trung vào năm động lực chiến lược đã được nêu ở trên. Các dự án không đóng góp trực tiếp vào các động lực này sẽ được xếp vào danh mục ưu tiên thấp hơn. Thêm vào sự ủng hộ về cấp tài chính, cơ cấu tổ chức hành chính được thiết lập nhằm tạo ra sức đẩy lớn hơn đối với tầm nhìn chính phủ điển tử. Một Ủy ban chính sách chính quyền điện tử đứng đầu bởi người đứng đầu dịch vụ công được thành lập. Ủy ban này đưa ra các định hướng chiến lược và chỉ đạo trực tiếp công tác thay đổi về các chính sách, các thủ tục và các vấn đề về quản lý. Ba ủy ban khác cũng được thành lập để rà soát lại các luật và các quy định hiện thời nhằm đảm bảo rằng các quy định này có liên quan và áp dụng được. Để duy trì tính bền vững của các quá trình, hai đề xuất được thực hiện: Ban hỗ trợ doanh nghiệp và Các quan chức hành chính chuyên trách xoá bỏ thủ tục hành chính quan liêu (POWER).

Cấp tài chính tập trung và hạ tầng dùng chung

Để theo dõi và quản lý tốt hơn đối với sự phát triển chính quyền điện tử, chính phủ Singapore đã chọn phương pháp tập trung hoá. Bộ Tài chính (MOF) được chỉ định là cơ quan có thẩm quyền duy nhất trong việc cung cấp và phê duyệt tài chính cho các dự án chính quyền điện tử (ngoại trừ các dự án tự tài trợ bởi chính đơn vị triển khai). Bộ tài chính cũng là chủ sở hữu hạ tầng ICT, các dịch vụ và các chính sách trong phạm vi khu vực công. Cơ quan Phát triển Infocomm (IDA) – một cơ quan chính phủ có chức năng phát triển và quản lý viễn thông của quốc gia – được chỉ định là Lãnh đạo CNTT (CIO) của chính phủ Singapore. Cơ quan này cung cấp các tư vấn kỹ thuật cho MOF; quản lý hạ tầng ICT trung ương; và xác định các chính sách, tiêu chuẩn và các thủ tục ICT. Để theo kịp với hạ tầng tập trung hoá, tất cả các dịch vụ điện tử từ chính phủ phải tuân thủ các cơ chế chung về an ninh, thanh toán điện tử và trao đổi dữ liệu.

Thu hẹp khoảng cách số

Để tăng tốc chương trình chính quyền điện tử, tất cả các cơ quan hành chính buộc phải theo các nguyên tắc chỉ dẫn chung [4] là: tất cả các dịch vụ có thể thực hiện theo phương thức điện tử buộc phải có sẵn bằng phương thức điện tử, và tất cả các dịch vụ sẽ được thiết kế theo tinh thần “khách hàng là trung tâm” chứ không phải “cơ quan hành chính là trung tâm”.

Trong khi nỗ lực đưa hầu hết các dịch vụ công lên mạng trực tuyến, chính phủ Singapore nhận thức được tầm quan trong của việc khuyến khích người dân sử dụng các dịch vụ điện tử này, và thu hẹp khoảng cách số trong dân cư. Những công dân bị hạn chế tiếp cận với internet tại nhà được cung cấp các dịch vụ chính quyền điện tử thông qua các điểm truy cập cộng đồng. Đồng thời, vào giữa thập kỷ 90, chính quyền Singapore khai trương Một Singapore – Singapore One – cơ sở hạ tầng băng thông rộng được cung cấp trên toàn quốc. Mạng băng thông rộng này bao phủ 99% quốc đảo, mang tính năng của băng thông rộng tới các trường học, các cơ sở kinh doanh, nhà dân, thư viện và các trung tâm cộng đồng. Xét về mật độ host internet, Singapore với 353 điểm host internet xếp hạng nhất trong các quốc gia Châu Á [6].

Ngoài việc phát triển hạ tầng, chính phủ thực hiện hàng loạt các biện pháp để đảm bảo mọi người dân đều có thể tiếp cận với internet. Để giúp đỡ những người dân thuộc nhóm bất lợi trong khoảng cách số chính phủ Singapore đã cùng liên kết với khối tư nhân để triển khai chương trình Tái sử dụng máy tính cá nhân nhằm cung cấp máy tính đã qua sử dụng đến các đối tượng khó khăn. Singapore có tỷ lệ sở hữu máy tính cá nhân cao nhất thế giới, với tỷ lệ thâm nhập tới 61% vào năm 2000 [7]. Đồng thời, chính phủ cũng phát động sự nhận thức của công chúng về chính quyền điện tử và các lợi ích của nó. Chương trình hành động kéo dài một tháng bao gồm nhiều lĩnh vực được thực hiện hàng năm; hàng loạt các hội trợ trực tuyến theo chủ đề được tổ chức để đẩy mạnh niềm tin của công chúng đối với các dịch trực tuyến; và chương trình phổ cập IT quốc gia được khai trương nhằm nâng cao tiêu chuẩn ICT trong công chúng.

Giai đoạn chuyên biệt hoá

Khi tất cả các bộ ngành của Singapore tuân thủ nguyên tắc của chính quyền điện tử, chính phủ khởi động chương trình chuyên biệt hoá. Mục tiêu nhằm tối đa hoá giá trị của chính quyền điện tử đối với người dân bằng việc duy trì hồ sơ cá nhân điện tử của họ với mỗi giao dịch với chính phủ. Để đạt được mục tiêu này, chính phủ tập trung vào việc khắc phục các vấn đề về tích hợp cổng điện tử của mình với các hệ thống thông tin của nhiều cơ quan khác nhau, tái kỹ thuật quy trình cung cấp các dịch vụ công, và triển khai các kỹ thuật quản lý quan hệ khách hàng (CRM).

Các dịch vụ điện tử xuyên cắt các cơ quan mang tính biệt lập. Với tầm nhìn “Nhiều Cơ Quan, Một Chính Phủ” được vén màn vào tháng 6 năm 2001, chính phủ Singapore hối thúc các cơ quan vượt qua tầm nhìn về chính bản thân họ là các thực thể tách biệt và khác biệt, để nhìn nhận chính mình là “Một Chính Phủ” nơi hợp tác, chia sẻ thông tin, và tận dụng tri thức tập thể trong việc cung cấp cho công chúng các dịch vụ tích hợp – một cách thuận tiện, liên lục và nhanh chóng.

Để hỗ trợ sự hợp tác và tận dụng tri thức chung, chính phủ khuyến khích các công chức hình thành việc học tập về hợp tác và chia sẻ thông tin là một phần của môi trường làm việc và văn hoá công sở. Để đạt được kết quả, chính phủ tổ chức hàng loạt các diễn đàn, hội họp và tập trung để chia sẻ các kiến thức, các kinh nghiệm và bài học hay giữa các cơ quan hành chính. Ví dụ như các giám đốc và các nhà quản lý IT của tất cả các cơ quan hành chính họp mặt hàng quý để chia sẻ thông tin về chính sách và cung cấp cho nhau các thực tiễn tốt về công nghệ tại nơi mình công tác.

Thông qua sự liên kết mang tính thúc đẩy, chính phủ Singapore có thể cung cấp cho công dân một điểm tiếp xúc duy nhất, và sự tích hợp hoàn hảo đối với các ứng dụng đầu cuối và các hệ thống xử lý hậu trường. Ví dụ như, tại một cổng điện tử về công dân điện tử, bất kỳ công dân nào cũng có thể cập nhật địa chỉ mới của mình với các cơ quan hành chính bằng việc điền vào một biểu mẫu điện tử. Đồng thời người sử dụng Công dân điện tử có thể truy cập tới trang web mong muốn của mình chỉ sau vài lần nhấp chuột. Hơn thế nữa, họ có thể thực hiện các giao dịch trực tuyến tích hợp với các dịch vụ về nhận diện và thanh toán ngay trên cổng điện tử mà họ sử dụng.

Thử nghiệm với các kỹ thuật CRM

Bằng việc chính phủ Singapore áp dụng chiến lược “Bắt đầu từ nhỏ và tăng Quy mô nhanh”, CRM đã được tích hợp vào một số ít các dịch vụ điện tử, chẳng hạn như các dịch vụ thư viện điện tử do Ban thư viện quốc gia cung cấp và các dịch vụ điện tử do Bộ quốc phòng (MINDEF) cung cấp. Dựa trên các kỹ thuật CRM, thư viện điện tử cho phép người sử dụng chuyên biệt hoá hồ sơ cá nhân của họ, để họ có thể quyết định muốn xem cái gì trên trang web dựa trên sở thích cá nhân của mình. Người sử dụng cũng có thể xem các hồ sơ giao dịch với thư viện của họ, gia hạn mượn sách, và trả các khoản tiền phạt cho thư viện bằng dịch vụ thư viện điện tử. Các dịch vụ của MINDEF dựa vào việc truy cập theo đăng nhập thành viên để ghi lại các hành động của người sử dụng và truy xuất hồ sơ cá nhân của công dân. Chính phủ cũng thiết lập các diễn đàn trực tuyến để công dân đăng các bài về các yêu cầu và tương tác lẫn nhau. Khi các kỹ thuật CRM này chứng minh sự thành công và có thể áp dụng được, ngày càng nhiều các dịch vụ điện tử của chính phủ được kỳ vọng sẽ tích hợp các kỹ thuật này.

Với tính năng dễ sử dụng và hữu ích cao của các dịch vụ điện tử, quy mô giao dịch điện tử của Công dân điện tử đã tăng gấp ba lần từ khi nó được thử nghiệm vào tháng tư năm 1999. Chúng tôi kỳ vọng về việc sử dụng chính quyền điện tử của người dân Singapore sẽ tăng vượt bậc khi hệ thống thanh toán an toàn được triển khai, và mỗi người dân được trang bị một mã nhận diện duy nhất và hồ sơ cá nhân hoá. Với sự quyết tâm của chính phủ trong việc tăng tốc, tích hợp và lột xác phương thức cung cấp các dịch vụ công của mình, Singapore được trông đợi sẽ tiếp tục chứng kiến sự tăng trưởng nhanh chóng về chính quyền điện tử. Chúng tôi tin tưởng rằng, theo lời cam kết của ông Lim Siong Guan, người đứng đầu Dịch vụ công Singapore, các dịch vụ công của Singapore trong năm 2005 sẽ khác biệt xa với những gì tồn tại hôm nay.

Các bài học

Singapore cung cấp vô số các dịch vụ công tích hợp động bằng trực tuyến. Đến cuối năm 2001, Singapore đã nỗ lực để đạt được 92% các dịch vụ công được cung cấp trực tuyến. Để so sánh, Hồng Kông -một nền kinh tế phát triển khác của Châu Á, chỉ có 80% dịch vụ công của họ được cung cấp trực tuyến vào cuối năm 2002. Hồng Kông cũng gia nhập lộ trình này sau đó, thậm chí cơ sở hạ tầng của nó cũng phát triển như của Singapore, và chính phủ Hồng Kông cũng đã tin học hoá cao độ. Sự thành công của Singapore có thể được nhìn nhận dựa trên sự cam kết và kiên trì của chính phủ trong việc chuyển biến một tầm nhìn hứa hẹn thành hiện thực, và có lẽ quan trọng hơn, chính là các chiến lược mà nó sử dụng. Từ kinh nghiệm của Singapore, chúng ta có thể rút ra các bài học kép:

Thứ nhất, sự lãnh đạo mạnh mẽ với tầm nhìn là yếu tố sống còn đối với sự thành công của chính quyền điện tử. Chính phủ cần truyền đạt rõ ràng tầm nhìn chính quyền điện tử và động viên khuyến khích tất cả các chủ thể liên quan trong việc chia sẻ cùng tầm nhìn này. Tầm nhìn được truyền đạt rõ ràng của chính phủ Singapore đã làm dấy lên sự thay đổi về tư duy và cho phép các cơ quan chính phủ hiểu về bước chuyển sang chính quyền điện tử tại quốc gia này. Nó cũng cho phép các cơ quan chính phủ đánh giá đúng về tầm quan trọng của chính quyền điện tử, và hiểu vai trò và các kỳ vọng của mình trong quá trình phát triển chính quyền điện tử.

Bên cạnh việc thúc đẩy sự hiểu biết chung giữa các cơ quan công quyền, nó cũng có tác dụng hình thành chương trình hành động chiến lược để đưa ra các chỉ dẫn rõ ràng cho các cơ quan này tuân theo khi triển khai các đề xuất chính quyền điện tử. Chương trình hành động của Singapore đã xem xét tất cả các khía cạnh của các tương tác của chính phủ với công dân trên suốt các tuyến của mô hình hoạt động, và xác định các khu vực mà ở đó có thể tạo ra giá trị cao hơn cho các chủ thể tham gia bằng việc chuyển các dịch vụ công lên trực tuyến. Thêm vào đó, cơ cấu cấp cao cũng cần được thiết lập để phát tán sự phát triển của chính quyền điện tử và các chủ thể cũng cần giao trách nhiệm trước sự tiến triển của chương trình. Trong kinh nghiệm ở Singapore, những nỗ lực của cơ cấu cấp cao đã lan toả các dịch vụ điện tử giá trị gia tăng từ sự tích hợp hệ thống nội bộ cơ quan hành chính tới hệ thống liên cơ quan hành chính. Đồng thời, cơ quan được chỉ định chịu trách nhiệm về phát triển chính quyền điện tử, ở đây là Bộ Tài chính, đảm bảo rằng các chính sách được thực hiện một cách có hiệu quả. Ngoài việc giao cho các cơ quan hành chính các khuyến khích động viên việc tuân thủ các kế hoạch chi tiết của chính phủ, phương thức cấp vốn tập trung đã xoá bỏ các xung đột có thể phát sinh từ chính sách bảo hộ và cục bộ của từng cơ quan hành chính; do vậy nó đã vượt qua được các vướng mắc lớn nhất của quá trình phát triển chính quyền điện tử.

Thứ hai, chính phủ phải theo đuổi chính quyền điện tử thông qua việc phát triển hạ tầng thông tin và bằng việc xoá bỏ khoảng cách số. Trong lịch sử, cơ quan công quyền đã có mối lo ngại ở trung ương về các vấn đề liên quan đến tập quyền và phân quyền [5]. Nhất quán với các quy tắc của quản lý hành chính, chính quyền điện tử phải cho phép mọi người dân tiếp cận được. Ở Singapore, chính phủ phân bổ các nguồn lực cho cho các đối tượng khó khăn và triển khai các chương trình giáo dục để phổ cập tin học và nhận thức về chính quyền điện tử cho mọi người dân.

Thứ ba, sự quyết tâm chính trị cao trong việc cung cấp các dịch vụ tích hợp cho công dân cần tương đồng với các thước đo về phối hợp. Cung cấp các dịch vụ từ các phần khác nhau của chính phủ đòi hỏi sự tích hợp các quy trình hoạt động giữa các cơ quan công quyền. Đáng tiếc là, đặc tính quan liêu không khuyến khích tính phối hợp giữa các cơ quan này [3]. Do vậy, chính phủ phải sử dụng các cơ chế phối hợp nhất định để làm trơn sự chuyển tiếp từ cách thức hoạt động hiện thời của các cơ quan hành chính sang một cách thức mang tính phối hợp mới và cao hơn. Ở Singapore, ngoài việc hình thành vô số các ủy ban phối hợp, chính phủ thường kỳ tổ chức các diễn đàn chính sách và các buổi hội họp để thúc đẩy sự phát triển văn hoá chia sẻ thông tin và hỗ trợ giao tiếp mở giữa các cơ quan hành chính. Đồng thời, chính phủ sử dụng hạ tầng dịch vụ điện tử dùng chung. Thêm vào việc đạt được tính kinh tế theo quy mô, hạ tầng này cho phép sự tích hợp hoạt động chặt chẽ hơn giữa các cơ quan, các nhà cung cấp của họ, và các đối tác của họ. Sự tích hợp về các ứng dụng đầu cuối Công dân điện tử với các hệ thống xử lý của các cơ quan hành chính mang tính liền mạch, và người sử dụng không cần quan tâm đến các thủ tục kỹ thuật chi tiết về an ninh và thanh toán điện tử được thực hiện bởi các cơ quan hành chính. Tính thân thiện với người sử dụng như vậy đã cho phép việc triển khai các dịch vụ điện tử một cách thiết thực.

Trong khi các bài học rút ra từ kinh nghiệm của Singapore có thể cung cấp một số chỉ dẫn, chúng không thể khái quát hoá cho tất cả các chính phủ. Singapore là một quốc gia nhỏ với chính phủ một cấp; các thực tiễn tốt nhất của Singapore không thể sử dụng để giải quyết các vấn đề phức tạp trong các dịch vụ tích hợp dọc bởi các cơ quan cấp liên bang, tiểu bang, hạt và thị trấn. Thứ hai, với văn hoá tập thể cao và công chức tận tâm, Singapore dễ dàng hơn trong việc kêu gọi các cơ quan hành chính tuân thủ theo kế hoạch chi tiết của chính phủ và thực hiện các chính sách được lãnh đạo cao nhất đưa ra. Các bài học rút ra từ trường hợp của Singapore trong việc điều phối các cơ quan và thúc đẩy chính quyền điện tử liền mạch có thể không phù hợp với các quốc gia với văn hoá theo chủ nghĩa cá nhân. Thứ ba, vấn đề khoảng cách số có thể phức tạp hơn rất nhiều ở các quốc gia với quy mô dân số lớn và một nền hạ tầng IT thấp kém. Hơn nữa, các bài học rút ra từ thành công của Singapore cũng cảnh báo các chính phủ về những hố bẫy trong quá trình phát triển chính quyền điện tử. Để kết luận, chúng tôi kêu gọi có nhiều nghiên cứu hơn để có cái nhìn sâu sắc về các vấn đề trong việc phát triển chính quyền điện từ - kể các các trường hợp thành công và thất bại.

Weiling KeKwok Kee Wei

Tạp chí COMMUNICATIONS OF THE ACM
Số 6, Quyển 47 – tháng 6 năm 2004

THAM KHẢO

1. Accenture Consulting. e-Government Leadership Rhetoric vs. Reality - Closing the Gap, 2001.

2. America’s General Services Administration. Government and the Internet Survey, 2000.

3. Bardach, E. Getting Agencies to Work Together: The Practice and Theory of Managerial Craftsmanship. Brookings Institution Press, Washington,D.C., 1998.

4. Civil, S.D. e-Government: Doing What We’ve Never Been Able to Do Before. Civil Service Department, Singapore, 2001.

5. Harris, P. Foundations of Public Administration: A Comparative Approach. Hong Kong University Press. Hong Kong, 1990.

6. The Infocomm Development Authority of Singapore. E-Government Newsletter 2001: Accelerating, Integrating, Transforming Public Services. Singapore, 2001.

7. The Infocomm Development Authority of Singapore. Survey on Infocomm Usage in Households 2000. Singapore, 2000.

8. The Infocomm Development Authority of Singapore. Think Big, Start Small and Scale Fast. Singapore, 2000.

9. Watson, R.T. and Mundy, B. A strategic perspective of electronic democracy. Commun. ACM 44, 1 (Jan. 2001), 27–30.

10. World Markets Research Centre. Global E-Government Survey, 2001.


Xem online : Successful e-government in Singapore