Home > Văn chương > Thi ca > Chùm thơ Lê Thị Huệ

Chùm thơ Lê Thị Huệ

Sunday 2 December 2007

Sinh năm 1953 tại Cẩm Xuyên, Hà Tĩnh. Giáo sư hướng dẫn đại học cộng đồng Evergreen Valley College, San Jose CA. Người chủ trương nhà xuất bản Luỹ Tre Xanh.
Nắm Tay Con Đi Biểu Tình
Con trai cao hơn mẹ một trượng trời
Choàng cổ mẹ nhảy với con trên đường phố
Những tiếng hát và thơ giành nhau hò chuyển gió
"Make Peace Not War" [1]
Iraq thì ở xa
Mỹ Ca thì ở gần
Con thì không biết nói
Ú ớ ơ ờ ơ ưm ừm ừm
***
Vọc mái tóc mẹ rồi đứng nghía trời xanh
Con đứng giữa thiên thu ngó một bầy thú dữ
Tranh nhau reo "War Not The Answer" [2]
Hai mẹ con long đong thân thế giữa phố phường
San Francico thành phố điên đi đầy đường
Những nhạc hội hàng trăm nghìn người nhảy múa
Mẹ không biết hát còn con thì không biết nói
Đã nhiều lần nhân loại gọi con một gã điên
***
Con điên ơi của mẹ
Làm sao mẹ có thể biết
Đưá con gái của thừa tự Viet Nam War
Sanh cho đời một thằng con không biết nói
Hôm nay mẹ dắt tay con đi nguyện ước hòa bình toàn thế giới
Ở một thành phố ngầy ngật bóng người điên
Những tiếng la to tuồn vào trong lồng ngực mẹ
"War for People With Limited Language Skills" [3]
....
Chúng ta sắp sập hầm cầu
Iraq War
....


Thổ Âm Chàng Có những chiều mưa tôi sấp đến Chàng đứng ngóng tôi ở một bến sông Soạn hợp âm cho nỗi dịu dàng Tình yêu giao xoang ngũ vồng phù ảo Hoa khế và huệ tía Tôi ôi nồng nàn Trong nốt nhạc thổ âm chàng *** Có những chiều mưa tôi đến muộn Chàng nhóm một que diêm Soi thư trung hữu nữ nhan như ngọc Mắt môi tóc B. Khanh Mưa ảnh trên cuộc đời chàng Thấm qua giấy Qua trang thơ chàng *** Có những chiều mưa tôi không đến Chàng ngồi chờ tôi suốt một đời Sung sướng rút bài thơ Vọng cổ một bài hát Kiêu hãnh với trái tim tuyệt vời lương thiện Thi sĩ nào biết Cả cuộc đời tôi sống và chết Quẩn theo một câu thơ thứ nhất của chàng
Dừng Ở Đơn Dương Nhớ Một Người Đàn Ông Lương Thiện Chàng giờ nơi đâu sao im ắng Ngợp trời gió. Ngợp trời nắng Mù mịt đỏ. Rú rừng cây cỏ Phố lủng lỗ. Đường nghiêng úng Thời gian lịch lậu phế ngỏ Chuyến xe chậm ngang qua đèo Pren Tòng teng có gã lơ xe phất phơ ghềnh vó Ngậm ngùi thương thân người nhẹ như cơn gió Tôi bị ép cứng giữa xứ sở của bọn khờ ngợp ngật ác Chợt nhớ người đàn ông đã viết năm nghìn câu thơ tặng tôi thời tuổi trẻ Và hứa với tôi về một tấm lòng lương thiện Anh giờ ở nơi đâu ? 1995
Hiện Hữu Tôi cần mùi thơm của trẻ con trong chiều tháng hai Khi mùa xuân chín trên những triều tháng giêng mới Thanh tân da thịt con Tái sinh nhan sắc tôi Tôi vỡ trong tiếng cười trẻ thơ Phì nhiêu vùng ký ức Ngây thơ về ở mãi với đời Không lớn dậy Tôi mở mắt chỉ thấy tôi con gái vô tận Ngây thơ tôi mỏ đỏ mặt đất Ngây thơ tôi còi xanh cây kiểng Phù Tang Ngây thơ tôi con gái đồng trinh Đồng tính trong mỗi tế bào Con gái mang thai con trẻ Xóa nhòa một sự hiện hữu Thơ ngây *** Tôi nằm ngoan giữa những người đàn ông Lông lá họ cứa nứt những đường kinh con gái Có vết máu rỉ cuối mùa Nở trong tôi hoa tím bằng lăng miền bụng dưới *** Nhưng người òa ập tới lõa lồ Buồm tôi căng nỗi loạn điên nào Đường nắng bới tróc lóc dặm lòng yếu đuối Tôi phơi xác thân trên những thập tự Cứu rỗi hạnh phúc trần gian Thân nạp thân cho nỗi đói khát Bầy quỷ dữ trên khoang tàu vượt biên Tôi mở mắt nằm ngó bầu trời đêm Nhớ một lời dụ dỗ Vì bình an của mặt đất Còn mặt trăng nào lệ chảy của riêng tôi *** Gió cuốn tôi đi trong những chiều mưa Khi môi hôn là những nốt nhạc Những cuộc tình băng ngang những hoàng hôn thơ Rưới xuống rú rừng hồn em xanh hoang thảo Hỡi những người đàn ông thượng đế của mọi sáng tạo Hiện hữu em đam mê anh Phố mầu có những chàng họa sĩ thổi phồng tôi lên ngôi nữ hoàng Chút hạnh phúc phù ảo Có thật như những người đàn ông vạm vỡ dễ thương Có thật *** Tôi phải ở lại với họ thôi Trong ngôi nhà không có cửa sổ Tù mù tìm kiếm hạnh phúc Ý nghĩa tôi là sự sinh tồn của họ Tôi cạn kiệt trong vai trò sinh tồn Sinh tồn sinh tồn sinh tồn và sinh tồn Tôi không được quyền già lão Tôi không được quyền nhăn nheo Tôi về đâu khi những người đàn ông Đổi tôn giáo nói về niết bàn và địa ngục Để tống khứ tôi ở lại mặt đất Hiện hữu tôi bây giờ là đền miếu ngoài gốc cây phụ Trên quả đất la liệt tín đồ Tôi không buồn giải thích Hỡi các con của mẹ *** Tôi không cần hiện hữu Khi tôi còn hoài thai một người đàn ông và một đứa bé
Dừng lại dưới vòm cây đậu phụ nhớ những người đã khuất Teramachi những ngõ hẹp yên lành Những hè phố sạch Linh hồn các ngươi hãy về đây dạo chơi Có tôi trong chiều nay chào đón Có tôi trong chiều nay ngồi phơi đời phiêu lạc Nhớ linh hồn những Việt Nam chết trẻ Những Nam War đã ám sát tuổi trẻ yêu bọn bạn tôi Giờ chỉ một mình tôi Vietnamese sống sót Đi hoang từ lục địa này qua thổ châu nọ Lang thang mãi thứ đàn bà con gái không quê hương Tôi ngồi đây chạm phải một hè phố yên Teramachi chiều hè thoáng Những Shogun nghĩa địa đã ném đi xa Những bện tóc đào đất xẻ gỗ Honganji đã nằm ngoài biên giới Teramachi những chiếc xe đạp nhẹ bay trên nền ong đá Starsbuck mở ly kem đá đời yên hàn Tôi còn chờ đợi gì ở nghìn năm sau Linh hồn chết trẻ bạn tôi hãy mau về đây chơi Hãy sờ mó tôi bằng tiếng guốc leng keng trong ngõ tối Hãy ôm tôi ngủ ngáy dưới vòm cây hè tươm ve hót vang Chiều Tảo Mộ Bon Festival bên giòng kinh Kyoto Teramachi ôi hãy giúp tôi một nhịp cầu Ô Thước Những linh hồn trẻ bạn tôi tự tử từng bầy chết sầu sau chiến tranh 1975 Tôi chờ đợi Tháng Tám Festival of Souls trên cõi đời này đã lâu Tôi rước hồn tôi trước kiệu hồn họ sau Teramachi đậu xuống như một ngõ mộng Bia Mũnchen cá sống đầy đĩa đèn lồng bốc hơi Coffe Muse Những ngõ ngách hoa tím hoa kèn đỏ nở Những cô gái trẻ da Á trắng cười hàm tiếu shop hoài Những người đàn ông xách túi hồng hiền không dẫm phải ngón chân tôi son phấn Thế gian đậu lại trên hè phố sạch Teramachi làm ơn cho tôi một bờ vai Cho tôi nhảy đồng cùng những linh hồn bạn tôi đã chết trẻ Chúng tôi sẽ yêu nhau trên da phố Teramachi yên hàn O Bon Teramachi
(Nguồn: http://www.gio-o.com)

[1Tạo Lập Hoà Bình Chứ Không Phải Chiến Tranh

[2"Chiến Tranh Không Phải Là Giải Pháp"

[3"Chiến Tranh Chỉ Dành Cho Những Người Thiếu Khả Năng Ngoại Giao"