Trang nhà > Văn chương > Thi ca > Elisabeth Schawerda (1940)

Văn học Áo

Elisabeth Schawerda (1940)

Nhà thơ Áo

Thứ Ba 27, Tháng Tám 2013

Tiểu sử

Elisabeth Schawerda (20/4/1940) là nữ nhà thơ Áo. Bà sinh ở Bad Vöslau - Hạ Áo. Học ngữ văn và lịch sử nghệ thuật, bảo vệ luận văn tiến sĩ triết học năm 1965. Từ năm 1981 là phóng viên và tác giả hành nghề tự do, hiện sống tại Wien..

Tác phẩm: Không trung đầy ý tưởng (thơ, 1989); Con gái của Schlemihls (thơ, 1991)

Tác phẩm

Người đàn bà nội trợ

Tôi là người đàn bà nội trợ, ngoài ra chẳng là gì hết cả
Được đóng gói bằng chân không giữ trong túi ni lông
Tôi sống một cuộc đời với vai trò thứ yếu
Tôi không hiểu biết nhiều
Người đời thường nói thế và tôi tin như thế

Tôi không phải người nội trợ tốt lành
Tôi lường gạt chồng tôi bằng hàng ngàn cuốn sách
Và nếu người ta để tôi có thời gian
Tôi sẽ đi đến một nơi xa lạ

Tôi đi vào trong tôi và đi xuyên qua tôi
Và khi ra, đến nơi hoàn toàn khác

Các con tôi lớn lên bên tôi
Chúng lớn vượt qua tôi
Chồng tôi nhìn thấy tôi bên cạnh
Không làm sao ngăn nổi bước suy tàn
Anh nói: "Vì em không hạnh phúc"
Một lời khiển trách nặng nề thay

Tôi là người nội trợ sống trong một ngôi nhà
Có nhiều cửa. Sao tôi không không đi ra?

Quang Chiến dịch

Nhà tư tưởng

Tư duy của anh, khi được phát động rồi
Không thể dừng lại nữa
Nó tỏa về mọi phía
Và tiến lại nơi anh
Nó chống anh như chó
Không còn nhận ra người chủ cũ
Và Tư duy nghiến răng
Tiến công anh
Xé rách nát áo quần
Anh chảy máu

Nhưng anh lại khoan khoái
Làm cho mình bị thương
Để nhận ra cái gì sẽ trường tồn
Dù chẳng biết cái gì là cốt lõi

Giờ thì anh tìm kiếm
Những tấm gương đáng tin

Quang Chiến dịch

Như nhau

Dấu vết em
Trên cát
Anh đổ bóng xuống che
Dấu vết em con sóng mang đi
Và mây tới, đem bóng anh đi nốt

Quang Chiến dịch

Trong mạng lưới những con đường

Nhiều cái ở giữa sinh và tử
Không có quê hương
Không có mái nhà
Giữa bầu trời và nó
Không có tường che
Trước rét buốt đêm thâu
Nhưng bàn chân bước đi
Làm ấm cho sỏi đá
Trong mạng lưới những con đường
Vây giữ ta tồn tại

Quang Chiến dịch

Ngôn ngữ, mẹ thân yêu

Ngôn ngữ, mẹ thân yêu
Mẹ cho chúng con ngôn từ’
Hầu như về tất cả
Để chúng con không mất đi
Trong vực thẳm
Giữa chúng con với cuộc đời

Chúng con ném ngôn từ
Như ném đá
Và lát nên các con đường

Xây nên thế giới riêng của mình
Các lâu đài, các ngành, các bộ
Và các nhà thương điên

Thỉnh thoảng chúng con
Hoàn trả mẹ
Một bài ca

Quang Chiến dịch

Tai họa

Không phải là ngày mưa bình thường
Khiến cây cối sẫm đen, những bụi cây bừng nở
Tôi tin, tất cả vẫn sinh thành
Cả tai họa
Không dứt khoát giã từ quá khứ

Một cánh cửa mở ra
Về những thời xa vắng
Và từ một ngày xa
Một tia sáng lăn trở lại với tôi

Tim tôi đập lên tường
Thành trong suốt
Đau đớn tìm
Lần thất vọng cuối cùng
Để lại được bình tâm

Quang Chiến dịch

Giữa cuộc đời

Những giấc mơ, như đàn chim di cư
Kiệt sức
Bên giới hạn cuối cùng
Của ngôn ngữ

Giấc mơ thường xuyên thành mùa hạ
Và mùa đông
Thường nhanh chóng
Chứa chất đầy quá khứ

Những ngọn núi
Bằng đá vô thanh
Nghiêng bóng
Thèm khát ngóng tương lai

Không khởi đầu, không kết thúc
Vây bởi
Cuộc đời
Chạy trốn vào ánh lửa

Quang Chiến dịch

Phương châm

Hãy lịch sự
Hãy ý tứ
Hãy thân mật

Hãy tự vệ
Hãy vươn lên
Hãy giáng trả

Và từ các bàn thờ của cha ông
Hương khói dâng lên làm tắc nghẹn
Giọng nói của mẹ hiền: Con ơi
Hãy hạnh phúc

Quang Chiến dịch

Nguồn: Văn học nước ngoài (số 5 - 2001), Hội nhà văn Việt Nam