Xem lẹ

Trang nhà > Văn chương > Thi ca > Eva Strittmatter

Eva Strittmatter

Chủ Nhật 20, Tháng Hai 2011

Tiểu sử

Eva Strittmatter (1930-2011) là nhà văn, nhà thơ nữ ưu tú của Cộng hoà Liên bang Đức. Bà sinh ở Neuruppin và mất ở Berlin. Trong các năm 1947 đến 1951, bà học tiếng Đức và tiếng Romance đồng thời học khoa Sư phạm tại Đại học Humboldt ở Berlin. Từ năm 1954, bà làm việc như một nhà văn tự do. Năm 1956, bà đã kết hôn với nhà văn nổi tiếng của Đông Đức là Erwin Strittmatter. Cuộc hôn nhân với ông đã làm cho việc viết văn của bà bị gián đoạn, mãi đến tuổi 40 bà mới tiếp tục viết. Strittmatter đã được trao giải Heinrich Heine của Bộ Văn hoá Đông Đức vào năm 1975. Ngoài thơ và văn xuôi, Eva Strittmatter còn sáng tác cho trẻ em.

Tác phẩm

Ba cây sồi ấy
Ngày xưa tôi đã ngợi ca

Ba cây sồi ấy thướt tha trên đồi

Nay còn sống một cây thôi

Lá reo, chim hót trên đồi quê ta

Trong lời tôi hát tôi ca

Vẫn nguyên vẹn sống cả ba cây sồi

Trước một mùa đông
Từ sự im lặng, em tạo ra thơ

Thơ được viết từ ánh trời tháng chín

Ve cũng ngừng kêu, im ắng

Lặng lẽ len vào thơ em
Mặt hồ xanh và những cánh chuồn

Trái dâu đất đang mùa chín đỏ

Róc rách đâu đây mạch nguồn tươi trẻ

Bát ngát hương thu từ ổ bánh mỳ
Cái chết và giọt lệ cây si

Đen ngòm không gian tiếng quạ

Phong cầm thiên nga vỗ cánh

Từ đó, em làm thi ca
Không gian trên đầu ta

Mở ra bao la, hùng vĩ

Rơi vào giấc mơ lặng lẽ

Một đêm trầm tối, mịt mùng
Em làm ra thơ từ sự lặng im

Và từ ánh trời tháng chín

Em đang bước vào mùa đông, tuyết xuống

Đâu có ngại gì lạc lối, anh yêu

Sự khởi đầu
Cuộc đời ta gồm có

Một ngày và mọi ngày

Tro tàn, than, ánh lửa

Mọi thứ ta đủ đầy
Thuở nào ta hằng nghĩ

Hãy đợi điều lớn lao

Nhưng, việc gì phải thế

Nho nhỏ tôi, có sao
Có việc gì lớn lao

Sáng dậy tối nằm nghỉ

Nếu đem tách rời nhau

Không còn gì ý vị
Vậy mà có phút giờ

Tự do hoà với gió

Ta như ngày bé nhỏ

Thảnh thơi và ngây thơ
Chính trong giờ phút ấy

Dù cho không thấy gì

Từ nơi ta, thế đấy

Đâu có chuyện thần kỳ
Hỏi điều ấy là chi

Ta làm sao nói được

Nhưng rồi ta lại biết:

Đâu có chuyện thần kỳ
Và rồi ta chợt hiểu

Sau bao nhiêu tháng ngày

Một tương lai kỳ diệu

Rộng mở hai cánh tay
Tha hồ mà hy vọng

Không sợ hãi điều gì

Thời gian cứ mở rộng

Bao con đường ta đi
Và ta sẽ trở thành

Những gì ta có thể

Giữa trời cao, đất lành

Ta khởi đầu như thế

(Trần Đương dịch)
Nguồn: Báo Văn nghệ, số 4 (22-1-2011)