Trang nhà > Nhân văn > Hồi tưởng > FPT buổi đầu (kỳ 2)

FPT buổi đầu (kỳ 2)

Công nghệ Thực phẩm

Thứ Ba 13, Tháng Chín 2016

Cuối năm 1988 tôi đang phụ trách một đề tài nghiên cứu của Viện Khoa học Tính toán và Điều khiển ở Nghĩa Đô. Còn đại úy Đỗ Cao Bảo là sĩ quan kỹ thuật Bộ Tổng Tham mưu QĐNDVN, đại úy Võ Mai cũng là sĩ quan kỹ thuật nhưng thuộc Viện NC Vũ khí ở mãi tận Phú Diễn. TS Lê Vũ Kỳ thuộc biên chế Viện NC Năng lượng Nguyên tử và đại úy Lê Quang Tiến từ Học viện KTQS, còn TS Bùi Quang Ngọc đang là giảng viên của trường ĐH Bách khoa Hà Nội. Chỉ có đám TS Trương Gia Bình, Trần Văn Trản, Phạm Hùng và Nguyễn Trung Hà, Hùng "râu", anh Đào Vinh cộng thêm TS Nguyễn Thành Nam mới từ Liên Xô về là có thể làm việc full-time nhờ cơ chế quản lý rất thoáng của Viện Cơ học.

Khi nghe Trung Hà hay ai đó buột miệng "vàng chặt hết mẹ nó rồi"... câu này quả thật đã lôi tôi trở về mặt đất, bắt tôi phải nghĩ ngợi. Mang tiếng vào doanh nghiệp, tuy vậy hầu hết chúng tôi vẫn thuộc biên chế chính thức của một cơ quan nhà nước nào đấy, lúc nào rảnh việc mới đến công ty FPT đang ngụ cư tại trụ sở của Viện Cơ học ở 224 Đội Cấn. Nghĩa là đói nhưng chưa chết hẳn nhờ còn đồng lương và hy vọng mong manh chờ đợi cơ hội hiếm hoi do cấp trên ban phát như được đi Tây hoặc có một chỗ chui ra chui vào ở khu tập thể.

Ít có mặt thường xuyên tại FPT và chưa hiểu công ty là gì, thành ra tôi không quan tâm tình hình tài chính, chỉ thấy đúng là phải đi kiếm hợp đồng chứ nghiên cứu mãi chán ốm. Khốn nỗi tôi mới quen sơ sơ mấy thuộc cấp và có lẽ họ cũng chỉ biết tôi qua những lời đồn đại thiên lệch. Quan hệ còn đang gần như kiểu bạn bè qua đường nên nhóm Tin học chúng tôi chưa thể bàn bạc nổi một dự án đúng nghĩa và triển khai một cách chuyên nghiệp cho ra tấm ra món.

Tôi vốn là người của Viện Khoa học Tính toán và điều khiển (tiền thân của Viện Công nghệ Thông tin) thuộc loại đi tiên phong về ứng dụng tin học ở VN, vd. đã từng thành công với xí nghiệp Sinco TP HCM, nhà máy xi măng Hoàng Thạch, Công ty Điện lực miền Bắc, Bộ Nội Vụ, VPCP, Ban CY TƯ, v.v.. Sau khi làm xong nếu bên A thưởng cho thứ gì thì cứ thế lẳng lặng cầm mà mặt vẫn đỏ vì xấu hổ. Bên A thậm chí đôi khi cũng chẳng có tiền. Một lần nhân lễ Quốc khánh 2-9 Phó TT Phạm Hùng cho mỗi đứa chúng tôi 5m vải, nói là do HĐBT được biếu....

Lúc bấy giờ kinh tế nước ta đang mấp mé chạm ngưỡng khủng hoảng, công nghệ thông tin còn là thứ xa xỉ, lại hiếm ai có nhu cầu. Những ứng dụng thành công trước đó của tôi đều do cơ quan nhà nước tự tìm đến đặt hàng, chứ riêng tôi chưa từng đi tiếp thị lần nào. Mà có đi chắc thất bại vì tôi không biết ai ngoài giới khoa học và nghệ thuật. Bình có vẻ hiểu tính cách "nhà nho" của tôi nên cũng không bao giờ thảo luận sâu về tiền bạc.

Bản thân Bình cho đến lúc đó cũng chưa có kinh nghiệm thương trường gì lớn ngoài mấy thứ hàng Liên Xô như lò xo, bàn là, tủ lạnh, nồi áp suất, phích inox, v.v.. Hình như chỉ sau khi vô phân viện Cơ học tại TP HCM, được nghe thêm các mánh mung công nghệ như chế biến sữa và làm than dừa ở đàn anh Hoàng Quang Vinh (Vinh “đen”, tiền bối của Techcombank) thì Bình mới nảy ý tưởng thành lập công ty Công nghệ Thực phẩm (FPT lúc đó là viết tắt từ Food Processing Technology). Khởi đầu với công nghệ sấy thuốc lá ở nhà máy Lotaba (Thanh Hóa), nhóm của Bình cũng suýt vỡ hợp đồng nếu không có cựu chiến binh kiêm kỹ sư tài ba Trần Đức Nhuận (giám đốc bộ phận Cơ-Điện-Lạnh) ra tay cứu giúp.

Mỗi mình anh Nhuận từng lăn lộn trong kinh tế thị trường lâu hơn cả, nhưng anh phải đi ra ngoài suốt ngày, rất ít khi tôi được gặp để học hỏi kinh nghiệm. Đám Cơ-Điện-Lạnh do anh kéo về FPT là đông nhất, chủ yếu gồm dân kỹ thuật áo xanh, rất khéo tay và có thể uống cồn pha loãng, tính cách nói chung cũng rất khác lũ “viện sĩ” áo trắng đeo kính.

Giữa thời kỳ trứng nước của FPT và nước sôi lửa bỏng của Việt Nam, bắt đầu có những sự kiện bất chợt đến với tôi...

(Xem lại kỳ trước, tối nay bận đi dự sinh nhật nên mai biên tiếp kỳ sau)

NCCông (FB Cong Chi Nguyen)


Xem online : Xem tiếp kỳ sau