LOGO CỦA WEBSITE NÀY

Trang nhà > Văn chương > Thi ca > Ivan Peitchev (1913-1976)

Ivan Peitchev (1913-1976)

Thứ Năm 24, Tháng Ba 2011

Tiểu sử
Ivan Peitchev (Иван Пейчев) là nhà thơ và nhà viết kịch Bungari. Ông sinh ngày 16 tháng 12 năm 1916 tại Shumen.
Năm 1933, vì hoạt động trong phong trào sinh viên, nên ông bị đuổi khỏi trường và không được tiếp tục học nữa. Từ năm 1939-1948, ông hợp tác với các báo "Mặt trận Tổ quốc", "Thời báo công nhân", "Ong bắp cày". Năm 1942, viết vở kịch đầu tiên "Ba con dơi". Năm 1964, ông cho xuất bản vở kịch "Mỗi buổi tối mùa thu", vở kịch này đã được dịch và xuất bản ở nhiều nước. Năm 1974, Ivan Peitchev được trao giải thưởng Dimitrov cho vở kịch "Mỗi buổi tối mùa thu".
Ông qua đời vào ngày 9 tháng 7 năm 1976 tại Shumen.
Tác phẩm
— Thơ (1948)
— Trong những phút trước cuộc tiến công (1955)
— Boongke (1962)
— Thơ trữ tình (1964)
— Mùa thu bên biển cả (1968)

Khung cửa

Tiếng ồn ào ở bên ngoài đưa vào, và trong lòng chúng ta
Sợ phải nói ra thành những câu, những tiếng
Chúng chỉ dội lên để làm ta đau điếng!
Nỗi đau của chúng có lừa được ai đâu
Sự bất nhẫn của chúng
Làm bị thương cái tình yên còn sống
Ta liếc nhìn em, mắt em ngó xuống
Em quay đi cái nhìn chậm chạp của em
Trong sự im lặng của chúng ta
Đang tăng lên một sự nóng lòng kỳ dị nhất
Những bước chân em là những điều quyết định
Đến bên cửa đóng khung tang đen
Em chạm phải bóng mờ không ánh sáng
Và thân hình em mềm mại
Đã rung rinh như một nét gạch kẻ ngang
Trước khi chia tay
Vào vô tận của niềm chia biệt

Nhầm

Anh muốn viết
tặng vàng gợn của tóc em
tặng hoa tử-đinh-hương của vườn em nở
nhưng mưa đã tạnh và trên hàng rào cũ
trên những khóm cây nho ướt nước
bầu trời đã ném lên chiếc áo khoác xanh lơ

Và bỗng nhiên cuộc tranh cãi nổ ra
dưới lá xanh của cây to run rẩy
những tiếng chim cùng những giọt nước mưa đổ hạt
một hoà âm nhiều giọng cất lên
đầy khoảnh vườn xưa tràn cỏ mọc
thường vẫn thường yên tịnh lúc hoàng hôn

Rồi thì là một sự yên ắng bỗng nhiên
xanh ngắt phủ lên mọi góc
và trời chuyển dần sang sắc đục

Em chớ cười, bởi anh hiểu rồi, đáng lẽ
phải chấm bút vào trong lọ mực
anh đã chấm nó vào trong đáy bóng chiều

(Xuân Diệu dịch)

Nguồn: Những nhà thơ Bungari, NXB Sviat, 1985.