LOGO CỦA WEBSITE NÀY

Trang nhà > Văn chương > Thi ca > Nhà thơ Pháp Arthur Rimbaud (1854-1891)

Nhà thơ Pháp Arthur Rimbaud (1854-1891)

Thứ Sáu 29, Tháng Tư 2011

Tiểu sử
Arthur Rimbaud là nhà thơ lớn của Pháp, được phái Tượng trưng coi là người mở đường và có ảnh hưởng to lớn đến thi ca Pháp cận đại và hiện đại. Ông sinh năm 1854 ở Charleville (nay là Charleville-Mézières), miền đông bắc nước Pháp. Khi còn nhỏ, ông đã sớm có tư tưởng chống lại sự giáo dục hà khắc của mẹ, căm thù xã hội bất công và có cảm tình với cách mạng năm 1871. Năm 17 tuổi, Rimbau đã mang bài thơ "Con tàu say" đến Paris với lòng thèm khát tự do, tại đây ông đã kết bạn với nhà thơ Paul Verlaine. Sau khi bị Verlaine bắn bị thương, ông đã sáng tác tập thơ văn xuôi "Một mùa ở địa ngục". Tiếp sau là cuộc đời sống lang thang ở nước ngoài (đi lính, đào ngũ, buôn bán vũ khí). Năm 1886 xuất bản tập thơ tự do "Thần cảm". Ông mất khá sớm ở bệnh viện Narseille năm 1891.
Tác phẩm:
— Thơ thời niên thiếu (Vers d’adolescence, 1869-1972)
— Một mùa ở địa ngục (Une saison en enfer, 1873)
— Thần khải (Les illuminations, 1874)
Đôi bàn tay của Jeanne-Marie
Jeanne-Marie có đôi bàn tay khỏe

Đôi bàn tay sạm nắng mùa hè

Đôi bàn tay xanh xao như chết

Có phải đôi bàn tay Juana?
Chúng có bôi loại kem màu sẫm

Trên ao hồ của bao thứ khoái cảm?

Chúng có nhúng vào các vầng trăng

Lấp lánh trong các vũng trong lành?
Chúng có uống từ bầu trời man rợ

Lặng lẽ trên đầu gối quyến rũ?

Chúng có cuộn những điếu xì gà

Hoặc bán buôn những hạt đá quý?
Dưới chân tượng Thánh mẫu nồng nàn

Chúng có vò phai mớ hoa vàng?

Đó là dòng máu đen chết chóc

Vỡ trong lòng chúng và ngủ yên
Bàn tay săn sâu bọ hai cánh

Với những cái vòi xanh lấp lánh

Vươn dài tới các tuyến mật hoa?

Những đồi Sions, thành Khenghavars?
Đôi bàn tay ấy chẳng bán cam

Không sạm nắng dưới chân các thần

Đôi bàn tay không giặt tã lót

Những đứa trẻ nặng nề không mắt
Không phải bàn tay cô em họ

Hay các cô thợ trán gồ ghề

Cháy bỏng dưới ánh nắng ngất ngây

Giữa rừng cây nặc mùi nhà máy
Đây đôi bàn tay uốn xương sống

Đôi bàn tay chẳng hề làm sai

Chúng nghiệt ngã hơn những cỗ máy

Và mãnh liệt hơn cả ngựa nòi!
Chúng vận động như những lò lửa

Và rũ sạch mọi cơn run sợ

Thịt chúng hát bài Marseillaise

Không bao giờ hát bài Lạy Chúa
Chúng siết cổ bay, đàn bà hư

Chúng bóp nát đôi bàn tay bay

Bọn quý phái, đôi bàn tay nhục

Đầy phấn trắng và màu son đỏ
Ánh chói đôi bàn tay yêu đó

Làm hoa mắt cừu non ngây ngô

Giữa các ngón tươi ngon thon thả

Mặt trời đặt viên ngọc ru bi
Một tì vết dân đen làm chúng

Rám màu như khung ngực hôm qua

Mu đôi bàn tay ấy là nơi

Hò hẹn nụ hôn người phản kháng
Dưới vầng dương nhiệt tình sục sôi

Đôi bàn tay ấy vẫn tuyệt vời

Chúng mệt lả trên nòng súng máy

Xuyên qua Paris đang nổi dậy
Và đôi khi trong từng nắm đấm

Đôi bàn tay thiêng liêng nơi môi

Chúng tôi run run trong ngất ngây

Vang tiếng leng keng sợi xích sáng
Và chúng tôi thảng thốt run lên

Trong tận bản thể khi chúng kéo

Các ngươi đi, đôi tay thiên thần

Và làm ngón các ngươi chảy máu!

(Huỳnh Phan Anh dịch)

Nguồn: Rimbaud toàn tập, NXB Văn hoá Sài Gòn, 2006.