LOGO CỦA WEBSITE NÀY

Trang nhà > Quan niệm > Quyền lực > "Phái ôn hoả" nhận xét "Giấc mơ Trung Quốc"

"Phái ôn hoả" nhận xét "Giấc mơ Trung Quốc"

Chủ Nhật 4, Tháng Tư 2010

Sách "Giấc mơ Trung Quốc" của đại tá Lưu Minh Phúc đã gây ra một cuộc tranh luận sôi nổi, người tán thành kẻ phản đối đều có. Dưới đây dịch giả Nguyễn Hải Hoành giới thiệu một số quan điểm ở Trung Quốc (TQ) để độc giả tham khảo.


Phần I: quan điểm của "phái ôn hoà"

A. Bài của Lương Bác Văn ngày 11/3/2010

Sách Giấc mơ Trung Quốc của Lưu Minh Phúc cổ suý TQ trong thế kỷ XXI phải trở thành cường quốc số 1 thế giới; vì giấc mơ ấy mà TQ chẳng ngại làm một cuộc chiến tranh với Mỹ. Ngôn từ của đại tá Lưu sặc mùi hiếu chiến. Tác giả đã không thấy được tình hình quốc tế và tiềm lực quân sự của Mỹ, lại càng không thấy được những khiếm khuyết và khả năng của chính nước mình, vẫn tự cho mình là đúng.

Tuy sách này không đại diện cho chính sách của chính phủ TQ nhưng tác giả đã cổ động lãnh đạo TQ không nên chỉ thực hành chính sách trỗi dậy hoà bình mà nên mạnh dạn nhảy lên làm người cầm lái chính cho con thuyền thế giới; khẩu khí của tác giả rất kiêu căng ngang tàng.

Nếu phân tích kỹ một chút thì thấy ngay năng lực khoa học kỹ thuật, thực lực quân sự TQ chưa thể trở thành một cường quốc. Chẳng phải là tác giả lừa dối bạn đọc đó sao? Tác phong xảo trá ấy thật là vô tri, chẳng khác gì thiếu tướng Chu Thành Hổ cách đây chục năm để lấy lòng lãnh đạo mà nói với giới báo chí Hong Kong là: "TQ có thể phóng tên lửa hạt nhân tầm xa huỷ diệt phần lớn các đô thị vùng Đông và Tây nước Mỹ ..."

Câu ấy nói ra bị chính phủ Mỹ kháng nghị, càng bị thế giới lên án, nhưng nhờ được che chở nên thiếu tướng Chu chưa mất chức, tuy quan hệ TQ-Mỹ lạnh nhạt một thời gian.

Giờ đây lại xuất hiện "thiên tài quân sự" Lưu Minh Phúc cũng khoác lác như thế, chẳng xét gì tới hoà bình, ổn định của thế giới, nói ra toàn những lời ngu xuẩn, thật sự khiến chúng ta xấu hổ.

1. Thực lực quân sự TQ hiện nay chênh lệch quá lớn so với Mỹ, muốn kéo Mỹ xuống ngựa thì đúng là nằm mơ giữa ban ngày. Tuy đã bỏ vài chục tỷ đô-la mua vũ khí Nga, nhưng chỉ là hàng "second hand", như tên lửa tầm trung, xe tăng, máy bay lên thẳng, tàu chiến ... các thứ này đều lạc hậu 20 năm so với Nga, 30 năm so với châu Âu.

Máy bay chiến đấu, tàu chiến, tàu ngầm TQ đều có vấn đề chất lượng, không thể tác chiến ở xa, lại thêm chưa chế tạo được phụ tùng thay thế, đành phải mua của Nga, số lượng nhiều nhưng chất lượng kém. Vì thế thực lực quân sự TQ không phải là đối thủ của Mỹ.

2. TQ đang làm rùm beng chuyện nắm 800 tỷ đô-la công trái Mỹ, chỉ là chủ nợ của Mỹ mà thôi, nhưng công nghiệp, nông nghiệp và khoa học kỹ thuật đều không thể đuổi kịp Mỹ, mà chiến tranh hiện đại phải dựa vào khoa học kỹ thuật chứ đâu có dựa vào số người.

3. Nền kinh tế bong bóng của TQ trông thì đẹp đấy nhưng không hữu dụng. Quan chức tham nhũng thành phong trào, thiếu tinh thần yêu nước, là đồ khuyển mã lấy đâu ra lòng vì dân vì nước. Xã hội tồn tại tình trạng chênh lệch giàu nghèo ngút trời, mâu thuẫn nhiều vô kể, thực phẩm ô nhiễm, xã hội thiếu pháp chế dân chủ - một quốc gia như thế mà tranh giành ngôi lãnh đạo với Mỹ, chẳng phải là nói mê giữa ban ngày đó sao?

B. Tranh làm "quốc gia quán quân thế giới" - đấy là giấc mơ của Trung Quốc ư?

Trong bài viết này, tác giả Lôi Mạc nhắc lại chuyện năm 2006 bộ phim tài liệu Nước lớn trỗi dậy gây xôn xao dư luận TQ có một câu đáng để mọi người suy ngẫm: Hơn trăm năm qua chưa một nước lớn tiến sau nào chen chân được vào hàng ngũ các quốc gia phát triển.

Nếu TQ đột phá được sự ràng buộc của quán tính lịch sử ấy thì tất nhiên đó sẽ là một thành tựu vĩ đại, nhưng hiện chưa có bất cứ điều kiện nào cho phép TQ đánh giá thấp những gian nan, khốn khổ cần vượt qua trong quá trình này; trong một thời kỳ khá dài TQ sẽ vẫn giữ thân phận là một nước đang phát triển, cho dù là nước lớn nhất trong số đó.

Xét từ góc độ ấy, trong mối quan hệ đối ngoại TQ sẽ còn ở vào thế thủ chiến lược khá lâu dài. Coi nhẹ điểm này thì suy nghĩ chiến lược sẽ dễ phạm sai lầm làm liều.

Vì vậy khi "nằm mơ" chúng ta càng cần để ý con đường dưới chân, bởi lẽ giấc mơ rất xa xôi, con đường đi tới ước mơ còn dài lắm.

(Nguồn: http://opinion.huanqiu.com ngày 3/3/2010)

C. "Trung Quốc xây dựng cường quốc thế giới chẳng cần quân đội mạnh hàng đầu"

Lưu Minh Phúc cho rằng mô hình TQ là cuối cùng phải "Binh cường thiên hạ". Đó là mô hình tranh bá thế giới, một mô hình cũ rích của chính trị quyền lực. Nói TQ trỗi dậy là để nhằm mục tiêu gánh vác vai trò bá chủ thế giới của Mỹ - quan điểm này cũng không hợp với TQ.

Hiện nay TQ đang cố thực hiện đối nội hoà hợp, đối ngoại hoà bình, mà anh lại đòi làm cường quốc số một, như thế anh nói "nhân giả (nhân là thương người)", "vương đạo", "hoà bình", "vô bá (không làm bá quyền) thì ai tin anh? Mô hình TQ như vậy sẽ mất sức hấp dẫn thế giới.

Đại tá Lưu coi thế giới ta đang sống là một võ đài quyết đấu một sống một chết - đó là quan điểm của một số chính khách Mỹ. TQ đang kêu gọi hoà hợp thì phải đạp đổ cái vũ đài ấy đi!

Mỹ có đủ tiền bạc để quân sự mạnh nhất toàn cầu thì Mỹ cứ làm. TQ chẳng cần đọ cao thấp với họ về chuyện ấy. Hiện chi phí quốc phòng của Mỹ chiếm 50% tổng chi phí quân sự toàn thế giới. TQ đuổi và vượt Mỹ về quân sự thì cần bao nhiêu tài nguyên? Dù có đủ tài nguyên cũng chẳng cần làm thế. Chỉ vì chi tiêu quá nhiều cho quân sự mà Liên Xô cũ bị sụp đổ.

Nên nhớ: khi quân sự Mỹ lên đến đỉnh cao nhất cũng là lúc kinh tế Mỹ bắt đầu đi xuống - bài học ấy rất có ý nghĩa. Dù sau này trở thành cường quốc rồi thì TQ cũng chỉ nên phô trương sức mạnh kinh tế, mô hình phát triển và ảnh hưởng văn hoá của mình chứ chớ nên phô trương sức mạnh quân sự.

Trong tương lai TQ sẽ phải sẵn sàng hợp tác với thế giới. Cần hiểu rằng muốn thế TQ phải hy sinh một số lợi ích của mình để giữ lấy lợi ích của toàn cầu. Phải tạo dựng môi trường hoà bình lâu dài nhằm phục hồi địa vị ngày xưa từng là quốc gia giàu mạnh văn minh nhất thế giới.

Dù kinh tế đuổi kịp Mỹ thì TQ cũng chỉ nên làm một phần của thế giới đa cực. Nước lớn phải có khả năng dẫn dắt nước khác cùng đối phó với các thách thức chung toàn cầu.

(Trích bài Trung Quốc xây dựng cường quốc thế giới chẳng cần quân đội mạnh hàng đầu của Giám đốc một Viện Nghiên cứu)

D. Đại lực thần công và khinh công

Lưu Minh Phúc viết: chiến lược là vấn đề quan trọng nhất trong cuộc cạnh tranh giữa các nước lớn, và Nhật Bản đang có chiến lược dẫn dắt TQ đi vào chỗ phạm sai lầm lớn. Vì thế khi nói về chiến lược của một quốc gia, cái gì nên nói, cái gì nói thật, cái gì tung hoả mù - đây là cảm giác thú vị nhất của tôi khi đọc Giấc mơ TQ.

Đại tá Lưu cho rằng trước Thế chiến II, cuộc cạnh tranh giữa các nước lớn đều giống như những cuộc quyết đấu dùng kiếm hoặc dùng súng, tất có kẻ chết kẻ sống. Sau Thế chiến II cuộc cạnh tranh Mỹ-Liên Xô là một cuộc đấu quyền Anh. Vì có vũ khí hạt nhân nên không xảy ra chiến tranh sống chết - cuộc đấm bốc này văn minh hơn chiến tranh một chút nhưng vẫn dã man.

Trong tương lai, cạnh tranh TQ-Mỹ là cuộc chạy đua giành "quốc gia quán quân", không phải là quyết đấu, cũng chẳng phải là đấm bốc, chỉ là chạy đua điền kinh, không tổn thương lẫn nhau. TQ trỗi dậy, Mỹ được chia lời lãi, hai bên cùng thắng.

Tôi cho rằng cách ví von ấy không hợp lý. Thứ nhất, đường đua khác nhau. Đường đua của Mỹ là đường đua chuyên dùng đã làm sẵn, bằng phẳng, nhẵn nhụi. Đường đua của TQ không phải do TQ làm, mấp mô lởm chởm đầy ổ gà.

Thứ hai, Mỹ có những trang bị chuyên dùng để chạy đua, như công nghệ cao, họ không muốn chia xẻ với TQ. Như thế chẳng khác gì Mỹ đi giầy chạy trên đường đua bằng phẳng, còn TQ đi chân đất chạy trên đường đua lởm chởm gồ ghề. Thứ ba, không có trọng tài công bằng. Trọng tài cuộc đua này đều là người Mỹ.

Trong điều kiện như vậy mà Lưu Minh Phúc nói cạnh tranh TQ-Mỹ là một cuộc chạy đua văn minh thì chỉ là chuyện viển vông.

Tôi cho rằng TQ không nên chạy đua với Mỹ. Nước Mỹ như một đại lực sĩ đang luyện Đại lực thần công. TQ sau này chớ nên tỉ thí với Mỹ cái thần công ấy. Cái TQ cần là Tuyệt giai khinh công, mục đích là để mỗi chưởng của đại lực sĩ Mỹ đánh vào TQ đều hụt hẫng tuốt, chẳng gây tổn thương gì cho ta, cùng lắm ta chỉ bị thương nhẹ rồi lại lành ngay.

TQ phải luyện thứ khinh công này là vì lâu nay do khổ luyện Đại lực thần công, Mỹ đã tẩu hoả nhập ma rồi. Ta chỉ cần không bị Mỹ làm hại là được, chờ cho bệnh nhân Mỹ tẩu hoả nhập ma đến mức vô phương cứu chữa là hắn tự khắc lăn kềnh ra. Khinh công của TQ tức là tìm cách làm sao cho Mỹ thực sự phải bám vào TQ mà sống, còn TQ tách khỏi Mỹ cũng chẳng sao, thậm chí tốt hơn.

Thí dụ ta chỉ cần dựa vào thị trường trong nước và các nước xung quanh là đủ, chẳng cần đến thị trường Mỹ nữa. Như vậy người Mỹ không còn mua được hàng đẹp mà rẻ của ta nữa, thây kệ họ cứ mua hàng đắt mà dùng cho tốn kém.

[Tẩu hoả nhập ma là một dạng tai biến của các cao thủ võ lâm: do luyện võ côn g không đúng cách mà trở nên mất tự chủ, rơi vào trạng thái hoang tưởng mất trí, chỉ tin vào những cái không hề có trong thực tế].

(Trích bài Đại lực thần công và khinh công của Lưu Ngưỡng)

Nguyễn Hải Hoành

Phần II: "Phái cứng rắn" bình phẩm sách "Giấc mơ Trung Quốc"