Xem lẹ

Trang nhà > Sử­ liệu > Khảo cổ > Phát hiện hóa thạch khủng long mỏ vịt ở Mexico

Velafrons coahuilensis

Phát hiện hóa thạch khủng long mỏ vịt ở Mexico

Thứ Năm 6, Tháng Ba 2008

Ảnh bên: tranh minh họa loài Velafrons coahuilensis

Lược dịch: Theo thông tin của các nhà khoa học, xương một loài khủng long mỏ vịt có mào mới được phát hiện ở Mexico. Khám phá ra hóa thạch 72 triệu năm tuổi đã đóng góp thêm sự đa dạng các loài khủng long từng sống ở miền tây Bắc Mỹ trong suốt giai đoạn sau của thời đại khủng long.

Loài mới được mang tên Velafrons coahuilensis theo tên của bang Coahuila ở bắc-trung Mexico, nơi phát hiện ra hóa thạch. Với chiều dài có thể lên đến 10,5m, loài khủng long mới phát hiện là loài ăn cỏ thuộc một nhóm khủng long mỏ vịt hadrosaurs, sống cùng khu vực với những loài khủng long ăn thịt như tyrannosaurs và velociraptors.

Terry Gates, nhà khảo cổ học thuộc Bảo tàng Lịch sử tự nhiên Utah tại thành phố Salt Lake, cho biết: “Mẫu vật của nhóm khủng long này thuộc một trong những loại được phát hiện phổ biến nhất ở Coahuila, ủng hộ giả thuyết loài khủng long mỏ vịt là thức ăn ưa thích của tyrannosaurs".

Hóa thạch này bao gồm một hộp sọ gần như hoàn chỉnh với phần xương mào trên trán cùng với một phần khung xương. Loài này vẫn còn chưa trưởng thành hoàn toàn vào thời điểm chết và dài khoảng 7.5m. Velafrons là trường hợp đầu tiên về loài khủng long mỏ vịt có mào ở khu vực này của Bắc Mỹ.

JPEG - 28.1 kb
Sọ Velafrons coahuilensis

Loài Velafrons coahuilensis được xác định nhờ vào hộp sọ và những tàn tích hóa thạch khác

Phát hiện được công bố trên ấn bản tháng 12 của tạp chí Journal of Vertebrate Paleontology.

Biển trên khu vực đất liền ở châu Mỹ

Ghi nhận về khủng long ở Mexico tương đối hiếm – loài mới phát hiện là một trong những con khủng long đầu tiên được xác định thuộc nước này. Nhưng theo Scott Sampson, nhà khảo cổ học thuộc Bảo tàng Lịch sử tự nhiên Utah và là đồng tác giả của công trình phát biểu: "Mexico, cũng như những khu vực khác thuộc phía tây Bắc Mỹ, là nơi cư trú của rất nhiều loài khủng long đa dạng, từ lớn đến bé. Từ loài săn mồi tyrannosaurs (đứng đầu trong những loài ăn thịt) đến những loài ăn cỏ có sừng hoặc mỏ vịt thậm chí là cả những loài nhỏ hơn."

Vào cuối giai đoạn Cretaceous vào khoảng cách đây 72 triệu năm, một vùng biển ấm và nông chia cắt Bắc Mỹ thành hai khối đất liền, một về phía đông và một về phía Tây.

Mexico ngày nay từng là mũi đất phía nam của khối đất liền có hình dạng như bán đảo tên là Laramidia. Địa hình sa mạc khô cằn, nơi loài khủng long được phát hiện vào những năm đầu 90, trông không có vẻ gì giống với cửa sông ẩm ướt tồn tại cách đây 72 triệu năm. Nhiều mẩu xương khủng long phát hiện trong khu vực này bị chôn vùi cùng với ốc sên và trai, cho thấy những loài động vật này định cư ở những môi trường gần bờ biển.

Gates, tác giả chính của công trình nghiên cứu, cho biết: “Địa điểm như thế khá phổ biến ở Coahuila, nhưng chúng ta vẫn cố gắng tìm hiểu vì sao. Mở cánh cửa vào thế giới của loài khủng long đòi hỏi không chỉ hình dung ra loài này sống như thế nào mà còn là chết như thế nào. Phần lớn công việc chúng tôi sẽ làm ở Mexico tập trung vào việc “giải mã” những đống xương khác nhau được phát hiện.”

Những cơn bão khủng khiếp

Các nhà khoa học đã phát hiện những nhóm xương lớn bao gồm bộ xương của loài mỏ vịt và loài có sừng. Họ cho rằng những cơn bão khủng khiếp có thể đã thỉnh thoảng tàn phá khu vực này và tiêu diệt nhiều đàn khủng long.

Một bộ sưu tập đồ sộ các dấu vết khủng long ở khu vực này cho thấy nơi đây từng là nơi cư trú của nhiều loài khủng long, đông đúc nhất có lẽ là loài mỏ vịt, loài mà theo các nhà khoa học sống tập trung theo nhóm lớn.

Tuy nhiên, các nhà khoa học ghi chú thêm, nhiều loài khủng long khác nhau dường như không phân tán rộng rãi như họ mong đợi. “Cách đây không lâu, chúng tôi dự đoán rằng chỉ khoảng một loài khủng long sẽ hiện diện ở một khối đất liền nhỏ - nhỏ hơn 1/5 diện tích hiện nay của Bắc Mỹ - nhưng những gì đang khám phá lại khác nhau đến mức đáng ngạc nhiên, với những loài động vật khổng lồ cùng tồn tại ở những khu vực tương đối nhỏ.”

“Thêm vào đó, có thể ở đây có vô số loài tiến hóa nhanh – tức những loài xuất hiện và biến đi ở vận tốc rất nhanh và có quá trình tồn tại ít hơn 1 triệu năm.”

Mối liên hệ với châu Á

Phần lớn loài hadrosaurs sống ở Bắc Mỹ trong giai đoạn này từng được phát hiện ở Alberta, Canada. Don Brinkman, thuộc Bảo tàng Cổ sinh vật học Royal Tyrrell ở Alberta nói: “Một trong những điều chúng ta đang cố tìm hiểu là làm cách nào những cộng đồng khủng long ở Canada khác biệt với những loài sống cùng thời ở Mexico.”

Brinkman đang nghiên cứu những loài động vật có xương sống không phải khủng long phát hiện tại khu vực Mexico. “Với phát hiện này, chúng ta bắt đầu thấy được những loài khủng long sống ở những khu này khác biệt. Một khi chúng tôi hiểu được những hình mẫu ở một thời điểm nhất định, chúng tôi hy vọng sẽ theo dõi được sự đổi thay của hình mẫu đó cùng với thay đổi của thời tiết."

Philip Currie là nhà khảo cổ học thuộc Đại học Alberta ở Edmonton. “Miêu tả về loài hadrosaur có mào mới đặc biệt thú vị vì nó liên quan đến những loài ở Canada và châu Á, và sẽ thay đổi một số hiểu biết của chúng tôi về sự phân bố loài này ở miền nam.”

Velafrons coahuilensis discovery

A new species of dinosaur unearthed in Mexico is giving scientists fresh insights into the ancient history of western North America, according to an international research team led by scientists from the Utah Museum of Natural History at the University of Utah.

“To date, the dinosaur record from Mexico has been sparse,” said Terry Gates, a paleontologist with the Utah Museum of Natural History, Utah’s designated natural history museum.

The new creature — aptly dubbed Velafrons coahuilensis — was a massive plant-eater belonging to a group of duck-billed dinosaurs, or hadrosaurs. “Velafrons is a combination of Latin and Spanish meaning “sailed forehead,” in reference to the large sail-like crest that grew atop the dinosaur’s head,” said Rosario Gomez, director of the paleontology program in Coahuila, Mexico. “The second part of the name honors the state of Coahuila in north-central Mexico, where the specimen was found,” said Gomez.

Photo: Reconstructed skull of Velafrons coahuilensis, a 72-million-year-old duck-billedspecimen discovered in Coahuila, Mexico. Credit: Reconstruction courtesy of Gaston Design, Inc.

Utah Museum of Natural History paleontologists teamed up with researchers from the Utah Geological Survey; Coordinacion de Paleontologia, Secretaria de Educacion y Cultura de Coahuila the Museo del Desierto, in Saltillo, Coahuila, Mexico; and the Royal Tyrrell Museum, in Drumheller, Alberta, Canada, to excavate and study the 72-million-year-old specimen. The species was announced in the December edition of the Journal of Vertebrate Paleontology.

Mexico’s arid climate poses challenges for dinosaur hunters, Gates explained. With little rainfall, there is minimal erosion, which means fewer fossils ever see daylight. Yet the fossils emerging from Coahuila turn out to be a vital part of the North American story for the latter part of the Age of Dinosaurs.

A Different World

For most of the Late Cretaceous, high global sea levels resulted in flooding of the central, low-lying portion of North America. As a result, a warm, shallow sea extended from the Arctic Ocean to the Gulf of Mexico, splitting the continent in two. Dinosaurs living on the long, narrow, peninsula-like western landmass — known as Laramidia, or more simply, “West America,” — occupied only a narrow belt of plains that were sandwiched between the seaway to the east and rising mountains to the west. Central America had not formed at the time, which made Mexico the southern tip of the continent.

In many ways, the Late Cretaceous is the best-understood time during the Age of Dinosaurs, thanks in large part to over 120 years of dinosaur hunting in Canada, Montana, and the Dakotas. “Yet the dinosaurs from Mexico have remained a mystery,” noted Scott Sampson, a Utah Museum of Natural History paleontologist and co-author of the study.

Artist’s rendering of what Velafrons coahuilensis, the new duck-billed dinosaur from Mexico, would have looked like. Credit: Todd Marshall

Gates described the arid, desert terrain where the dinosaur was recovered as nothing like Mexico during the Late Cretaceous. About 72 million years ago, this region was a humid estuary near the southernmost tip of West America, an area where salt water from the ocean mixed with fresh water from rivers. Many of the dinosaur bones are covered with fossilized snails and marine clams, indicating that these animals inhabited environments near the shore.

In addition to isolated skeletons, the researchers found large bonebeds of jumbled duck-bill and horned dinosaur skeletons. These sites appear to represent mass death events, perhaps associated with powerful storms like those that are known to occur around the southern tips of Africa and South America today.

“The region was periodically hammered by monstrous storms,” Sampson said, “devastating miles of fertile coastline, apparently killing off entire herds of dinosaurs.”

Recovering a Hatchet Head

Until recent years, there have been few large-scale paleontological projects in Mexico focused on the Age of Dinosaurs. Velafrons stands as one of the first dinosaurs to be named from Mexico.

The creature comes from a rock unit known as the Cerro del Pueblo Formation, which dates to around 71.5 million to 72.5 million years ago. The skeleton was discovered in the early 1990s on the outskirts of a small town called Rincon Colorado, about 27 miles west of the city of Saltillo.

The skeleton was found by Martha Carolina Aguillon, and excavated over the course of several seasons by members of the Coordinacion de Paleontologia de la Secretaria de Educacion y Cultura de Coahuila under the direction of Jim Kirkland, of the Utah Geological Survey, and Rene Hernandez-Rivera, Instituto de Geología, Universidad Nacional Autónoma de México. Much of the excavation work was completed by volunteers as a participant-funded research project organized by the Dinamation International Society and the staff of the Museo del Desierto.

On becoming Utah’s state paleontologist, Kirkland encouraged Scott Sampson and his students to take over his role on the Coahuila Paleontological research project.

Then, in 2002, Sampson spearheaded the first of two paleontological expeditions to Coahuila, by securing funds from the University of Utah and National Geographic Society. The Utah Museum of Natural History crew, along with other researchers from Mexico, Canada, and the U.S., undertook the daunting task of completing the hadrosaur excavation, in addition to locating several other sites that contain new dinosaur species.

Armed with a jackhammer and shovels, the crew returned to the Rincon Colorado dig site, where they labored for two weeks through 12 feet of overburden, eventually uncovering the ancient skull. Upon its arrival at the Utah Museum of Natural History, the skull then required another two years of meticulous preparation by Jerry Golden, a skilled volunteer at the museum.

Based on the development of several bony features on the skull and skeleton, the scientists believe that this animal was still a youngster at the time of death. Nevertheless, although not yet fully grown, Velafrons would have been on the order of 25 feet long, suggesting an impressive adult size of 30 feet to 35 feet.

Gates explained that Velafrons represents the first occurrence of a crested duck-billed dinosaur in this region of North America. “The crested duck-billed dinosaurs are an extraordinary example of vertebrate evolution,” he said. Unlike other animals where the nose bone lies in front of their eyes, these dinosaurs transformed their skulls so that the nose rested atop their skull. The snout extended backward, up their face, in order to fill the gap left by the relocated nose bone.

Interestingly, breathing was not straight-forward for Velafrons and its kin. Air flowed through a series of passages from the snout, into their crest, and finally inserting through a hole above their eyes. Scientists are uncertain what Velafrons’ fan-shaped crest would have been used for, but a leading hypothesis suggests mate attraction, which explains the complex nasal passages as a possible musical instrument.

An Ancient Ecosystem Revealed

In addition to Velafrons, the most recent expeditions recovered remains of a second kind of duck-bill dinosaur, as well as a plant-eating horned dinosaur. Like its famous cousin, Triceratops, the new Coahuila horned dinosaur bore a massive horn over each eye and a long bony frill projecting rearward. The Cerro del Pueblo Formation has also yielded remains of large and small carnivores, including large tyrannosaurs (though smaller, older relatives of T. rex), and more diminutive Velociraptor-like predators armed with sickle-claws on their feet. As well as an abundance of fossilized bones, researchers discovered the largest assemblage of dinosaur track ways known from Mexico, a large area crisscrossed with the tracks of different kinds of dinosaurs. In all, the emerging picture is one of a diverse group of dinosaurs, perhaps representing an entirely new set of species.

Gates noted that this project is about much more than naming new dinosaurs. Each new species represents another vital piece of the puzzle as we attempt to comprehend the world of dinosaurs.

As might be suspected, paleontologists are excited about the future paleontological potential of this area.

“I am amazed at how prolific this region is,” Gates said of the amount of material waiting to be collected. “Given the large number of fossils, the high quality preservation, and the great research team that is working this area, more spectacular discoveries are just around the corner.”

“Dinosaurs from this particular period are important because this is a time that is relatively poorly understood,” said Don Brinkman, a project researcher from Canada’s Royal Tyrrell Museum of Paleontology, who along with Aguillon, is studying the non-dinosaur vertebrates found at the site, including turtles, fish, and lizards. “The locality in Mexico goes a long way to filling in a gap in our knowledge of the record of changes in dinosaur assemblages throughout the Late Cretaceous era.”

Few dinosaurs from this time period are known in North America outside the Drumheller region of Alberta, which is where the Royal Tyrrell Museum is located. Brinkman explained that researchers now have two points of comparison to examine not only different dinosaurs, but also different ecologies.

Research teams want to find examples of plant life and smaller animals that co-existed with these dinosaurs. This information can be compared with collections made in other parts of North America to understand north-south variations in species and entire ecosystems.

Sampson added, “Now that we’ve cracked open this amazing window into the world of dinosaurs, we look forward to future expeditions that will undoubtedly reveal more of Mexico’s ancient past.”

In addition to advancing the field of paleontology, the researchers hope that this project in Coahuila may encourage more tourism to the area and bring attention to the Museo del Desierto, where the original specimen will be permanently housed.

Source: http://www.scientificblogging.com