Home > Nhân văn > Dưỡng sinh > Vì sao ít người luyện khí thành công

Vì sao ít người luyện khí thành công

Tuesday 5 January 2016

Hiện nay, rất nhiều môn phái võ thuật, thiền, khí công, yoga ...etc... phổ biến trong quần chúng, trong sách vở và trên Internet. Nhưng khi hỏi những người tập những môn kể trên xem họ đạt được những thành tựu gì, thì thường ít ai phát biểu một cách cụ thể, đo đếm được bằng thiết bị hay quan sát ra được thành hành động thực tế xem họ làm được những cái gì, chữa được bệnh gì hay khoẻ lên rõ ràng như thế nào về mặt nhịp tim, huyết áp, cơ thể ..etc.. so với trước khi tập.

Bên cạnh đó, cũng có những người nhờ tập luyện mà chữa khỏi những bệnh hiểm nghèo, như bác sĩ Nguyễn Khắc Viện tập khí công chữa khỏi bệnh lao phổi, ông nội tôi tập Yoga chữa khỏi nhồi máu cơ tim, tai biến mạch máu não. Năm đó ông nội tôi gần 70, bị nhồi máu cơ tim đến lần thứ ba, tai biến mạch máu não liệt nửa người bên trái. Sau đó ông nội tôi tập Yoga, bao gồm đủ cả ba phần là Dhyana, Pranayama và Asana, vậy mà khỏi hẳn. Đến sau này, năm 91 tuổi, ông nội tôi còn làm được những động tác mềm dẻo mà tôi lúc đó còn là thanh niên, ăn tập tử tế mà vẫn không làm được. Tôi tập khí công chữa khỏi bệnh hen suyễn kinh niên năm 11 tuổi.

Vậy đâu là sự khác biệt giữa tập khí công có thành tựu và tập "càm thấy"?

Chú ý: Khí, viết theo tiếng Hán, không phải là không khí mà là năng lượng, như từ khí trong Điện khí hoá, Cơ khí hoá ...etc...

Nói đơn giản, các bài tập về khí công phổ biến hiện nay chỉ là các bài dẫn khí (năng lượng) chạy theo các kinh mạch (kênh năng lượng) trong cơ thể.

Để dẫn được khí, đầu tiên là phải có khí. Điều này cũng tương tự như bạn muốn bơm nước trong một hệ thống ống nước, thì đầu tiên phải có nước trong ống đã. Vì các lý do này nọ trong lịch sử, các bài tập về vận khí, đưa chân đưa tay hay ngồi dẫn khí được phổ biến rất nhiều, nhưng phần đầu tiên là làm gì để có khí (tụ khí, nạp khí) thì thường bị giấu đi.

Vì thế nên các thầy dạy võ thời xưa khi dạy võ thì ngoại trừ phần tụ khí, nạp khí, họ đều dạy đầy đủ hết, Đến lúc tìm được truyền nhân đắc ý rồi, họ chỉ cần chỉ thêm phần nạp khí, là tự nhiên người học trò đó tập có kết quả hơn rất nhiều bậc so với những người khác. Trong khi đó thì những người khác cứ giơ tay múa chân, ngồi thiền, trạm trang hì hục từ ngày này qua ngày khác, năm này qua năm khác mà chả có kết quả gì.

Phần tụ khí, nạp khí thường lại là môt vài động tác rất đơn giản, không mất nhiều thời gian, nhưng nếu không có người chỉ thì không ai biết. Mà những người được chỉ rồi thì vì thấy nó đơn giản, đôi khi còn ngớ ngẩn quá, không biết có thực hư thế nào, có được tích sự gì không. Do đó hoặc là họ không tập theo, hoặc là tập theo ít buổi, rồi lại theo tư duy chủ quan của mình thêm thắt, điều chỉnh cho (có vẻ) hay hơn, hoặc tập ít buổi rồi bỏ. Tất cả những người hành động theo lối đó đều không đi đến đâu cả.

Ngày nay, chúng ta thường thấy những người ốm sắp chết hay thể trạng ốm yếu tập Yoga hay khí công khỏi bệnh, chứ ít khi thấy người khoẻ mạnh nào nói tôi tập khí công ra cái tích sự gì. Lý do là người tập mà không có động lực thì thường thiếu nghiêm túc, tập mấy hôm cho có, cho vui, không thấy gì thì thôi, trong khi đó, khí công đòi hỏi một sự tập luyện nghiêm túc, đều đặn, quan trọng nhất là đều đặn, công phu theo ngày tháng.

Tóm lại, lý do những người tập khí công, thiền, Yoga mà chỉ có "cảm thấy", không có thành tựu gì đo đếm được, không chữa được bệnh thì chỉ do một trong các lý do sau đây:
- Không có phương pháp tập tử tế. Mà quan trọng nhất là không có phần tụ khí, nạp khí.
- Tập luyện không chặt chẽ theo phương pháp, mà sau khi tập ít lâu thì tự động điều chỉnh tư thế, động tác, tập nhiều thêm (NGUY HIỂM NHẤT là TẬP NHIỀU THÊM).
- Tập không đều đặn hàng ngày.
- Không kiên trì, tập ít lâu rồi bỏ.
- Quá cuồng tín vào một phương pháp mà bỏ các phương pháp khác.

Tuỳ theo cơ địa, tâm tính từng người, sẽ có phương pháp phù hợp với người này hơn so với người kia. Thường là tập nghiêm túc, bài bản, chính xác, đều đặn trong vòng một năm mà không có thay đổi về mặt cơ thể, tim mạch, huyết áp, thể lực trong phạm vi có thể đo được bằng máy móc, thì nên chọn một phương pháp khác. Nhưng không nên thay đổi phương pháp loạn xạ trước khi thử trong vòng một năm.

Châu Hồng Lĩnh
San Francisco, September 14, 2014