Home > Giáo dục > Viết > Vương Hi Chi – Một chữ nghìn vàng

Vương Hi Chi – Một chữ nghìn vàng

Thursday 22 July 2010

Trong rừng bia ở Tây An có một tấm bia “Đại Đường Tam tạng Thánh giáo tự bi – 大唐三藏圣教序碑”, nhắc lại một câu chuyện hết sức ly kỳ trong Thư pháp sử: đại Thư pháp gia đời Tấn Vương Hi Chi viết văn bia của đời Đường 200 năm sau (Lạc khoản đề rõ “Tấn Hữu quân Vương Hi Chi thư”). Đã không ít nhà Thư pháp lớn tới xem bia, từng chữ, từng hàng đều đích xác bút tích của Thư thánh họ Vương trong khi nội dung văn bia lại chính là nói về chuyện Đường Thái Tông đã soạn và viết “Thánh giáo tự” cho Hoà thượng Huyền Trang.

Trích đoạn thác bản "Đại Đường Tam tạng Thánh giáo tự bi"

Quái sự này vốn có căn do từ câu chuyện Hoà thượng Huyền Trang sang Ấn Độ lấy kinh rồi trở về chuyên tâm dịch sang chữ Hán. Hoà thượng xin vua Thái Tông viết cho một bài tựa rồi gộp với bài văn của Thái tử Lý Trị cùng bài biểu tạ của Hoà thượng thành “Tam Tạng thánh giáo tự bi”. Bia này lập vào năm Đường Cao Tông Hàm Hanh thứ 3 (672 SCN) nhưng lệnh của triều đình bắt dùng thể chữ của Vương Hữu quân nhà Tấn để khắc bia. Có vị cao tăng là Hoài Nhân – 怀仁 ở chùa Hoằng Phúc – Trường An hay việc đó, liền nhận làm với tâm nguyện là hoằng dương Phật pháp. Ông liền quyết tâm đi khắp nơi thu thập chữ của Vương Hi Chi để ghép thành nội dung tấm “Tam tạng Thánh giáo tự bi”

Tương truyền rằng, trong quá trình sưu tầm, Hoài Nhân không thể tìm ra mấy chữ, bất đắc dĩ tấu xin triều đình yết bảng hứa tặng cho ai dâng được mấy chữ đó, mỗi chữ 1 nghìn vàng. Câu “Nhất tự thiên kim – 一字千金” từ đó mà ra, trở thành một giai thoại trên văn đàn, đồng thời, thác bản tấm bia cũng được người đời gọi bằng cái tên “Thiên kim thiếp – 千金帖”.

Nam Long Nguyễn Quang Duy sưu tầm và tuyển dịch

(Nguồn: Thư hoạ Việt Nam)