Menu

Trang nhà > Quan niệm > Thiền tông > Ngộ với thượng đế hiện tượng

Ngộ với thượng đế hiện tượng

Thứ Hai 13, Tháng Tám 2007

Tất cả chúng tôi đều rất thích hoa cúc vàng... Mùa thu là mùa hoa cúc... Hoa cúc vàng mang mùa thu đi khắp nơi nơi... Hôm nay sắp đến ngày nhà giáo... Nên có học trò mang đến tặng cụ Tưởng Vậy một bó hoa cúc vàng thật lớn và thật đẹp... Hương hoa thơm nồng nồng hăng hắc quyện với hương trầm ngan ngát... thành một mùi thơm dễ chịu... Mùi của mùi thu nơi chốn Tổ !

Cụ Tưởng Vậy đang ngồi uống trà với mấy vị huynh ở xa vừa tới thăm:

- Thưa cụ thế nào là “trực chỉ” ?

- Xuyên qua hiện tượng, đi thẳng tới bản chất của sự tồn tại mà không sa đà vào các vấn đề râu ria.

- Xin cụ cho một thí dụ.

Cụ già cầm một cành hoa cúc đưa ra phía trước:

- Khi đến đây các ông đều bảo là hoa cúc rất đẹp và rất thích nó. Vậy ta tặng nó cho các ông.

...

Chẳng thấy ai bước lại lấy...

Cụ già đặt cành hoa xuống bàn mỉm cười ôn tồn:

- Ta đã cho... các ông đều có lòng muốn nhận. Nhưng không có cái hành động cần thiết là bước đến lấy... cho nên cành hoa đẹp vẫn còn ở chỗ ta...

Dù các ông có siêng năng cầu nguyện để được nó...

Dù các ông có ngồi đấy bàn luận ra nhiều cách để lấy được nó...

Dù các ông có đọc nhiều sách viết về hoa cúc...

Dù các ông có tranh luận thuyết giáng rất hay về hoa cúc...

Dù các ông có thành kính lễ lạy ta để xin cành hoa cúc này...

Dù các ông có đặt ra nhiều môn phái và học thuyết về cách để có cành hoa cúc...

Dù các ông tự hào mình đã thấy nó... đã đọc rất nhiều sách... đã nghe thuyết giảng rất nhiều về hoa cúc...

...

Nhưng than ôi!... .Các ông đều chưa bước lại đây để lấy nó! ... nên vẫn chưa thực sự có nó!... .

Than ôi!... Người cho đã đồng ý cho... bao giờ cũng thế!... Người nhận thì tha thiết muốn thọ nhận... Nên ông biết không Cỏ May!... Cái cần thiết duy nhất là hành động bước đến lấy... bước đến để thực sự cầm nó trong tay!... Thế thôi!... Mọi cái khác là râu ria!... cũng tốt đấy nhưng không cần thiết!...

Này Cỏ May!... Ta đang cầm cành hoa cúc trong tay... các ông muốn có nó thì nhất thiết phải đến gặp ta và lấy nó đi!...

Cũng vậy, Thượng Đế cũng đang cầm cái tối thượng... hãy đến gặp ngài và lấy nó đi!... Hãy ngộ!... Hãy gặp ngài và thể nhập với cái tối thượng... Và chỉ có vậy mới thực chứng, mọi cái khác là râu ria!...

Hề hề!... Ông hỏi ngài đang ở đâu à? Ngài đang ở nơi mọi hiện tượng còn cái tối thượng là bản thể của hiện tượng... Thế cho nên ngài ở khắp mọi nơi và ở chính ngay con tim ông đấy!...

- Thưa cụ!... Thượng đế hiện tượng đang cầm cành hoa bản thể. Thế thì cành hoa con tim đang cầm là gì?

- Mô Phật!... là cái yên lặng cùng cực giữa mọi rung động!...

...

Uống trà và đàm đạo xong, cụ già và chư huynh yên lặng thiền định...

Sương thu tràn khắp nơi... con người và cảnh vật như chẳng còn chi... Không một tiếng động... Chỉ còn mùi hương hoa cúc nồng nồng đăng đắng phảng phất khi có khi không...

Một cơn gió nhẹ thoảng qua... hình như có tiếng lá rơi ngoài sân vắng!...

Cỏ May (duongsinh.net)